Rapidfeed

CHAPTER 2 – THE SURGERY THAT SHOULD NOT HAVE EXISTED

“What surgery?” Clara asked again, lần này giọng cô sắc hơn, như thể chỉ cần một câu trả lời sai là mọi thứ sẽ vỡ ra thành những mảnh không thể ghép lại.

Ethan nhìn xuống chiếc đồng hồ trong tay mình.

Không trả lời ngay.

“Ba năm trước,” anh nói chậm rãi, “con trai tôi bị chẩn đoán dị tật tim bẩm sinh nghiêm trọng. Bác sĩ nói không có cơ hội sống quá mười tuổi nếu không phẫu thuật. Nhưng ca mổ đó… quá rủi ro. Không bệnh viện nào ở bang đó dám nhận.”

Clara giữ nguyên ánh mắt. Nhưng bên trong cô, một thứ gì đó vừa khẽ động.

“Và?” cô hỏi.

“Và một người đàn ông đã gọi cho tôi.”

Gió thổi qua hàng cây già phía sau nghĩa trang. Lá khô cọ vào nhau như tiếng giấy bị xé.

Ethan tiếp tục:

“Ông ấy không giới thiệu tên ngay. Chỉ nói: ‘Tôi nghe về con trai anh. Tôi có thể giúp.’ Tôi nghĩ đó là trò lừa. Tôi không có tiền, không có quan hệ. Tôi chỉ là một công nhân xây dựng.”

Clara siết chặt tay hơn.

“Nhưng ông ấy vẫn giúp?”

Ethan gật đầu.

“Ông ấy trả toàn bộ chi phí phẫu thuật. Đưa con tôi vào một đội bác sĩ riêng. Không qua danh sách chờ. Không qua hệ thống. Chỉ… được đưa thẳng vào phòng mổ.”

Câu nói đó làm Clara lạnh sống lưng.

Grant Whitmore là một doanh nhân xây dựng lớn, nhưng không phải bác sĩ. Không phải người làm y tế. Và càng không phải kiểu người “âm thầm tài trợ phẫu thuật bí mật”.

“Ông ta lấy tiền ở đâu?” Clara hỏi nhanh.

Ethan nhìn thẳng vào cô.

“Tôi không biết. Nhưng ông ấy nói một câu trước khi cúp máy.”

“Câu gì?”

Ethan nuốt khan.

“‘Nếu con anh sống, đừng tìm tôi. Nếu nó chết… cũng đừng tìm tôi.’”

Không gian giữa họ im phăng phắc.

Clara cảm thấy tim mình đập mạnh hơn.

“Con anh sống không?” cô hỏi, dù đã đoán câu trả lời.

Ethan gật đầu.

“Ca mổ thành công. Nhưng bác sĩ nói có một người đã đứng ngoài phòng phẫu thuật suốt tám tiếng. Không ký tên. Không xuất hiện trong hồ sơ. Chỉ đứng đó cho đến khi ca mổ kết thúc.”

Clara cảm thấy cổ họng mình khô lại.

“Anh nghĩ đó là chồng tôi?”

Ethan không trả lời ngay.

Rồi anh nói:

“Tôi biết đó là ông ấy.”


Ở phía xa, Noah đang ngồi trên băng ghế dưới gốc sồi. Đôi chân nhỏ đung đưa, ánh mắt không rời khỏi cha mình.

Clara nhìn cậu bé.

Lần đầu tiên, cô để ý kỹ hơn.

Gương mặt đó… không chỉ là con của Ethan.

Có thứ gì đó quen thuộc một cách khó chịu.

Cằm.

Ánh mắt.

Cách cậu bé nghiêng đầu khi suy nghĩ.

Clara quay lại nhìn Ethan.

“Anh nói Grant cho anh cái đồng hồ đó trước khi anh ấy chết?”

Ethan gật đầu.

“Không chỉ đồng hồ.”

Anh đưa tay vào túi áo.

Lấy ra một phong bì đã cũ.

Clara không nhận ra nó ngay lập tức.

Nhưng khi Ethan mở nhẹ mép phong bì, một tấm ảnh rơi ra.

Clara đứng chết lặng.

Trong ảnh là Grant.

Nhưng không phải Grant mà cô biết.

Anh đang bế một đứa bé sơ sinh.

Bên cạnh là Ethan.

Và phía sau họ là bệnh viện.

Ngày chụp: 9 tháng trước khi Grant qua đời.

Clara lùi lại một bước.

“Không…” cô thở ra. “Điều này không thể xảy ra.”

Ethan nhìn cô.

“Ông ấy không chỉ giúp con tôi.”

Anh ngừng lại.

Rồi nói câu khiến Clara như rơi khỏi mặt đất:

“Ông ấy là người đã ký giấy khai sinh của Noah.”


Clara quay đầu nhìn về phía cậu bé.

Noah.

Đứa trẻ đang ngồi dưới gốc cây.

Đứa trẻ đang mang cùng một ánh mắt với người chồng đã chết của cô.

May you like

Và lần đầu tiên trong 18 tháng, Clara Whitmore cảm thấy cái chết của Grant không còn là kết thúc.

Mà là khởi đầu của một bí mật ai đó đã cố giấu khỏi cô.

Other posts